<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Giáo phận Kontum Archives - Đồng Hành</title>
	<atom:link href="https://donghanh.vn/tag/giao-phan-kontum/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://donghanh.vn/tag/giao-phan-kontum/</link>
	<description>Đồng hành trong đức tin và cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Wed, 09 Sep 2020 09:33:35 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.5.7</generator>

<image>
	<url>https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/cropped-favicon-32x32.png</url>
	<title>Giáo phận Kontum Archives - Đồng Hành</title>
	<link>https://donghanh.vn/tag/giao-phan-kontum/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Dòng thơ Công giáo Làng Hồ</title>
		<link>https://donghanh.vn/dong-tho-cong-giao-lang-ho/</link>
					<comments>https://donghanh.vn/dong-tho-cong-giao-lang-ho/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[MINH SƠN]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 09 Sep 2020 09:31:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[TIÊU ĐIỂM]]></category>
		<category><![CDATA[VĂN HÓA]]></category>
		<category><![CDATA[Dòng thơ Công giáo Làng Hồ]]></category>
		<category><![CDATA[Địa phận Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[Đồng hành]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo phận Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[Làng Hồ]]></category>
		<category><![CDATA[văn thơ Công giáo]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://donghanh.vn/?p=2363</guid>

					<description><![CDATA[<p>Trong buổi “bình minh thơ ca” của Kontum, những sáng tác sớm nhất có lẽ là thi ca Bahnar dưới hình thức tục ngữ, danh ngôn (pơtih, tơdrong pơma pơtih), câu đố, bài vè, bài hát… đặt theo lối những câu ngắn ba bốn chữ, được gieo vần và ngắt câu theo nhịp điệu. </p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/dong-tho-cong-giao-lang-ho/">Dòng thơ Công giáo Làng Hồ</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>Những thể loại thi ca ấy đã có mặt rất sớm trong Tạp chí Hlabar Tơbang &#8211; tạp chí bằng tiếng Bahnar của Trường Kuênot, ra số đầu tiên từ năm 1911 tại Kontum.</p>



<figure class="wp-block-image size-large"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="600" height="397" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/tho-lang-ho.jpg" alt="" class="wp-image-2364" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/tho-lang-ho.jpg 600w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/tho-lang-ho-300x199.jpg 300w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><figcaption>Dòng văn thơ Công giáo Làng Hồ được khơi nguồn qua các cuộc thi sáng tác thơ văn của Ban Mục vụ Văn hóa Giáo phận Kontum sau bao năm gián đoạn.</figcaption></figure>



<h2 class="wp-block-heading">Thơ Công giáo trên tạp chí</h2>



<p>Đến đầu thập niên 1930, thơ ca Kontum (hay thơ ca <strong>Làng Hồ</strong>) mới dần định hình &#8211; nghĩa là mới bắt đầu có thơ lưu hành. Trong khi “thơ Đời” &#8211; thơ được sáng tác bởi các tác giả ngoài Công giáo &#8211; chưa thấy xuất hiện nhiều và được ghi chép tản mạn, thì với việc ra đời của Tạp chí Chức dịch Thơ tín &#8211; tạp chí của Hội Chức việc Á thánh Năm Thuông của Địa phận Kontum, năm 1933, rất nhiều bài thơ Công giáo đã được sáng tác bởi các tác giả là linh mục, quí ông câu, biện, giáo dân, chủng sinh… lần lượt được đăng trong tạp chí này. </p>



<p>Tuy là một tờ tạp chí nội bộ của hàng chức việc, nhưng <em>Chức dịch Thơ tín</em> do linh mục Phaolô Lê Đình Ban làm chủ bút (từ 1933 đến 11-1937, Cha Simon Nguyễn Thành Thiệt thay thế), dưới sự chuẩn nhận của Đức Cha Martial Jannin Phước, đã đề ra mục đích, đường hướng mở rộng, cả về nội dung lẫn đối tượng độc giả:</p>



<p><em>… Tô điểm văn chương lòng sở nguyện,</em><br><em>Khai đường thánh giáo ý hằng chăm.</em><br><em>Việc đời rao bảo người tri thức,</em><br><em>Lẽ đạo vẽ bày bạn phúc tâm.</em><br>(Tặng Thơ tín &#8211; Lương ngọc Anh)</p>



<p>Trong tạp chí này có hẳn một mục <em>Văn Uyển</em>, hầu như số nào cũng có thơ đăng. </p>



<p>Mặc dù là những cây bút “cây nhà lá vườn” với thiện ý <em>việc đời rao bảo người tri thức/ Lẽ đạo vẽ bày bạn phúc tâm</em>, nhưng các tác giả thơ “không chuyên” ở đây cũng đã cố gắng <em>cạn lời vàng ngọc vun trồng</em>, nên những vần thơ đạo Kontum thời kỳ này ngoài giá trị về nội dung truyền giáo, chúng cũng mang những giá trị nghệ thuật nhất định.</p>



<p><strong>Về thể loại: </strong></p>



<p>Thể loại khá phong phú như thất ngôn, thất ngôn bát cú, lục bát, ngũ ngôn, vè&#8230; Cũng có một số bài được làm theo thể thơ tự do, hay trong cùng một bài có những cách đặt câu gieo vần theo lối thơ mới. </p>



<p>Nên nhớ phong trào Thơ mới ra đời từ năm 1932 đã chủ trương cách tân về hình thức và cách diễn đạt thơ, tuy vậy cũng chưa ảnh hưởng nhiều đến những miền quê, vùng miền núi, vùng sâu vùng xa…</p>



<p><strong>Về ngôn ngữ thơ: </strong></p>



<p>Các tác giả góp phần quảng bá và làm trong sáng vốn tiếng Việt. Tuy vẫn còn nhiều bài theo hình thức cũ, sử dụng từ ngữ cũ, từ Hán-Việt… nhưng cũng không hiếm những tìm tòi sáng tạo. Hay cách chọn lọc từ ngữ tinh tế có sức biểu đạt cao như bài <em>Coi cấy bị mưa Nam</em> sau đây: </p>



<p><em>Giữa đồng ké né hột mưa rơi,</em><br><em>Bốn mặt non sông cảnh với người.</em><br><em>Tâm sự ngậm ngùi cơn gió hút,</em><br><em>Cỏ cây hớn hở vật vùi chơi.</em></p>



<p><em>Hòn rồng núc ních chôn mây bạc,</em><br><em>Ngọn nước tươi nhuần rưới khắp nơi.</em><br><em>Tay Chúa dựng nên trời đất ấy,</em><br><em>Hỏi ông dành để lại cho ai?&#8230;</em></p>



<p>(Con út họ Môn Giang)</p>



<p><em>Ké né hột mưa rơi, ngậm ngùi cơn gió hút, Hòn rồng núc ních chôn mây bạc…</em> là những cảm nhận khá tinh tế, cho ta khám phá vẻ đẹp mờ ảo của núi Hàm Rồng (Gia Lai) trong cơn mưa, mặc dù chỉ lướt thoáng qua.</p>



<p><strong>Về tác giả: </strong></p>



<p>Bên cạnh một số tác giả là cộng tác viên thường xuyên của Tạp chí Chức dịch Thơ tín như A. Ngô Đình (bút danh của LM Antôn Ngô Đình Thận), Xuân Thanh (tức ông Lôrenxô Nguyễn Xuân Thanh (1915-2008), là ông biện họ đạo Tân Hương, nguyên trước là thầy giáo làng)… </p>



<p>Một số tác giả khác góp mặt với tên đầy đủ hoặc sử dụng bút danh &#8211; họ là người Kontum hoặc cũng có thể là cộng tác viên ở nơi khác như Lương Ngọc Anh, Cẩm Hương, Paul Thà, Đào Minh Nguyệt, Paul Tân Bút, Chúc dưng, Thanh Xuân, Con út họ Môn-giang, Nguyễn Hướng, N. Khắc Toàn, Nguyễn Nhạn Hồng, Nguyễn Khắc Đoàn, L. Sáng Bạch, T. t. Thành…Một đội ngũ người viết khá dồi dào xuất thân từ tầng lớp có học như linh mục, thầy giáo, công chức, chức việc, chủng sinh…</p>



<p><strong>Về nội dung</strong></p>



<p>Chỉ riêng thơ ca in trong Tạp chí Chức dịch Thơ tín từ năm 1934-1939, chúng tôi xin tạm sắp xếp theo B nội dung:</p>



<h2 class="wp-block-heading">1. Thơ, vè chúc mừng, chào mừng (13 bài) </h2>



<p>  Gồm những bài chúc Tết, chúc bổn mạng Đức Cha, quí cha và cộng đoàn, chúc mừng bổn báo. Có bài được sử dụng kết hợp với múa chào mừng hay bái lạy. Những câu chúc thường khi vượt ra khỏi ranh giới của họ đạo, của giáo phận… mang ý nghĩa đại đồng:</p>



<p><em>… Chúc văn minh hằng tấn bộ,</em><br><em>Chúc phong hóa được cải lương.</em><br><em>Chúc công sĩ, chí nông thương,</em><br><em>Hằng ngày hằng phát đạt.</em><br><em>Khắp cả Đông, Tây, Nam, Bắc,</em><br><em>Mỗi việc mỗi khai quang.</em><br><em>Chúc đạo thánh kíp lán tràn,</em><br><em>Khắp Trung kỳ đặng qui nhứt hướng.</em><br><em>Chúc con dân hằng thạnh vượng,</em><br><em>Dầu bốn bể sánh tợ một nhà.</em></p>



<p>(Minh niên khánh chúc, Paul Thà)</p>



<h2 class="wp-block-heading">2. Thơ ca giáo lý, cầu nguyện, giảng dạy, khuyên răn</h2>



<p>Đây là phần chủ lực, gồm những bài thơ diễn giải giáo lý, nguyện gẫm, lời cha mẹ dạy dỗ khuyên răn con cái, các cha khuyên bảo quí chức và giáo hữu, thầy khuyên trò, bạn đồng lưu đàm đạo nhắc nhở nhau&#8230; Đề tài phong phú như về đạo làm con, về hôn nhân gia đình, về cách đối nhân xử thế… </p>



<p>Bài thơ cầu nguyện với Thánh Thể sau đây có âm điệu lạ lạ nhưng không kém phần trang nghiêm, sốt sắng: </p>



<p><em>Đức Chúa Giêsu chẳng tiếc chi,</em><br><em>Thiên đàng không nỡ bỏ ra đi,</em><br><em>Lập nên Thánh Thể phương linh nghi</em><br><em>Ở với nhơn dân chốn thảm bi.</em></p>



<p><em>Nhà tạm hẹp hòi đền thánh Chúa,</em><br><em>Ngọn đèn lu lít bạn tương tri,</em><br><em>Kể làm sao xiết lòng yêu mến,</em><br><em>Ngày đợi đêm trông chẳng chút ly.</em></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ***</p>



<p><em>Lạy Chúa Ngôi Hai trong Thánh Thể,</em><br><em>Lòng thương trọn tính đành truyền để</em><br><em>Trước dưng phạt tạ Chúa trên trời,</em><br><em>Sau để dưỡng nuôi người dưới thế.</em></p>



<p><em>Muôn phước thiêng liêng những rộng ban,</em><br><em>Trăm đường sỉ nhục cùng không kể,</em><br><em>Xin cho kẻ dữ kíp ăn năn,</em><br><em>Giục những kẻ lành siêng chịu lễ.</em></p>



<p>(Thánh Thể – Antoine X.)</p>



<h2 class="wp-block-heading">3. Thơ tự sự, tả cảnh…</h2>



<p>Thơ đề tài này rất phong phú, gồm những lời tâm sự, tâm tình hoài hương, gợi nhắc kỷ niệm, ghi nhận cảm tưởng, miêu tả sự việc, cảnh vật qua đó rút ra bài học luân lý, những ngẫm ngợi thế thái nhân tình. </p>



<p>Bao lâu còn cảnh chia lìa phân tán, còn những cảnh đời éo le đầy thử thách trên bước đường sống đức tin… thì những câu thơ như dưới đây vẫn khiến lòng ta rung động: </p>



<p><em>Nhớ người, người có cùng thương nhớ</em><br><em>Cái kiếp ba sinh những lạc lài.</em> </p>



<p>(Nhớ – Xuân Thanh)</p>



<p>Hay lời người anh dặn người em ở trên miền ngược:</p>



<p><em>Em ơi! Anh dặn thiết tha,</em><br><em>Đông qua xuân tới, về mà thương xuân.</em></p>



<p>(Nhớ cảnh – L. Sáng Bạch)</p>



<p>Người anh đã quá tế nhị và rộng lượng, không ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình: <em>“Về mà thương xuân”</em> nói lên tình thương nhớ em của người anh thật bao la rộng lớn như đất trời mùa xuân!       </p>



<p>Đặc biệt, bên cạnh những bài viết bằng Việt ngữ, còn có những bài thơ bằng tiếng Pháp và tiếng Bahnar, được Cha Hồ Ngọc Cẩn chuyển sang tiếng Việt với các thể thơ bát ngôn và lục bát thật khéo léo và ý vị, góp thêm vào gia sản thơ Đạo trên miền Kontum  (bài Lễ phong chức Đức Cha Jannin ngày 23-6-1933, in báo Nam Kỳ Địa Phận, số tháng 7-1935).  </p>



<p>Có thể nói các tác phẩm thơ Đạo của các thế hệ tiên hiền ở Kontum, tuy không nhiều và không xuyên suốt qua các thời kỳ, nhưng cũng chuyên chở được những ý tứ sâu xa và văn phong đầy thi vị, từng là công cụ chuyển tải nội dung Tin Mừng đến cho các thế hệ con em. Những vần thơ này thường tự ẩn mình chìm khuất giữa dòng đời, rất dễ bị quên lãng, nhưng kỳ thực chúng rất đáng được trân trọng, sưu tầm và đọc lại, để hiểu thêm ngày xưa ông bà ta đã sống đức tin như thế nào. </p>



<p>Tiếc rằng phong trào sáng tác văn học Công giáo đã không trở thành dòng chảy liên tục, vì đến năm 1940, Tạp chí Chức dịch Thơ tín do thời cuộc đã không thể tiếp tục sứ mạng, đành chuyển đổi vai trò sau gần chục năm phụng sự “tô điểm văn chương, khai đường thánh giáo”, và cũng vì thế mà “Văn Uyển” từ đây vắng bóng những vần thơ, để lại một lỗ hổng trên con đường phát triển văn học nhà Đạo trên miền Tây Nguyên. </p>



<p>Mãi cho đến những năm gần đây, dòng văn thơ Công giáo Làng Hồ mới được khơi nguồn tiếp bước qua các cuộc thi sáng tác thơ văn của Ban Mục vụ Văn hóa Giáo phận Kontum. Từ năm 2015 đến nay đã tổ chức được 6 cuộc thi <em>Hoa núi rừng</em>, mỗi năm thu hút rất nhiều cây bút trẻ với hàng trăm tác phẩm văn thơ được chọn in trong tập san <em>Hoa núi rừng</em> I-VI.</p>



<p><strong>MINH SƠN</strong></p>



<p><strong><a href="https://donghanh.vn/nhung-tran-dich-dau-mua-o-xu-truyen-giao-tay-nguyen/">>> Những trận dịch đậu mùa ở xứ truyền giáo Tây Nguyên</a></strong></p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/dong-tho-cong-giao-lang-ho/">Dòng thơ Công giáo Làng Hồ</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://donghanh.vn/dong-tho-cong-giao-lang-ho/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh qua cơn nguy kịch</title>
		<link>https://donghanh.vn/duc-cha-micae-hoang-duc-oanh-qua-con-nguy-kich/</link>
					<comments>https://donghanh.vn/duc-cha-micae-hoang-duc-oanh-qua-con-nguy-kich/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[HOÀNG MẠNH HÀ]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 07 Sep 2020 02:09:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[QUAN SÁT]]></category>
		<category><![CDATA[TIÊU ĐIỂM]]></category>
		<category><![CDATA[Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh]]></category>
		<category><![CDATA[Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo phận Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[Matthêô Nguyễn Văn Khôi]]></category>
		<category><![CDATA[vị giám mục nhặt rác]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://donghanh.vn/?p=2352</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tối 6-9-2020, trên mạng xã hội lan truyền thông tin Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh, cựu Giám mục Giáo phận Kontum, đang cấp cứu ở Bệnh viện Qui Nhơn. Sáng nay, Đồng Hành được biết Đức cha đã qua cơn nguy kịch.</p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/duc-cha-micae-hoang-duc-oanh-qua-con-nguy-kich/">Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh qua cơn nguy kịch</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-large"><img decoding="async" width="600" height="729" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/giam-muc-hoang-duc-oanh.jpg" alt="" class="wp-image-2353" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/giam-muc-hoang-duc-oanh.jpg 600w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/giam-muc-hoang-duc-oanh-247x300.jpg 247w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/giam-muc-hoang-duc-oanh-346x420.jpg 346w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><figcaption>Từ lúc nghỉ hưu, Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh vẫn có nhiều hoạt động xã hội. Ảnh: Bá Hạnh</figcaption></figure>



<p>Một người cháu của <strong>Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh</strong> cho biết, lúc 5 giờ sáng ngày 6-9, tại Gia Lai, Đức cha bị lên cơn nhồi máu cơ tim. Dấu hiệu khi ấy là ngài rất nhức đầu khi nghe tiếng chuông nhà thờ. </p>



<p>Tuy nhiên, Đức cha vẫn không nhận ra mình đang bị nguy hiểm. Sau khi dùng bữa ăn sáng, ngài di chuyển từ nhà thờ Thánh Tâm về Tu viện Naza Hàm Rồng để nghỉ ngơi. Tại đây, Đức cha vẫn đi dạo bộ trong vườn.</p>



<p>Tình hình trở nên đặc biệt nghiêm trọng khi vào giờ cơm trưa, lúc 12 giờ, ngài làm dấu thánh giá thì tay run. Sau đó ngài phải bỏ đũa, da tái, mắt trợn, khó thở.</p>



<p>Sau khi sơ cứu, xe cứu thương Caritas của Giáo phận đưa Đức cha Micae đi cấp cứu tại Bệnh viện tỉnh Gia Lai. Sau đó, bác sĩ yêu cầu chuyển gấp về Bệnh viện Qui Nhơn. </p>



<p>Tối qua, 6-9, Đức cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, Giám mục Giáo phận Qui Nhơn, đã vào thăm. Bác sĩ cho hay, Đức cha Micae bị một cục máu nằm nghẽn ngay ở động mạch vành tim. Hiện các bác sĩ đã thông được chỗ nghẽn này và Đức cha đã qua cơn nguy kịch.</p>



<p>Mới đây, ngày 28-8-2020,
Giáo phận Kontum vừa tổ chức lễ kỷ niệm 17 năm tấn phong Giám mục của Đức cha Micae
(28-8-2003 – 28-8-2020) và 52 năm linh mục.</p>



<p>Năm 2015, Toà thánh
chấp nhận đơn xin nghỉ hưu của ngài. Từ đó, ngài chuyển về sống tại Cộng đoàn Naza
ở Thủ Đức, Sài Gòn. Đây là nơi hai người anh ruột của ngài làm linh mục và là bề
trên. Sau thời gian dài đi phục vụ, ba anh em ruột lại được sống chung với nhau
trong một mái nhà Naza.</p>



<figure class="wp-block-image size-large"><img decoding="async" width="600" height="394" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/giam-muc-hoang-duc-oanh_3.jpg" alt="" class="wp-image-2354" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/giam-muc-hoang-duc-oanh_3.jpg 600w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/09/giam-muc-hoang-duc-oanh_3-300x197.jpg 300w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /><figcaption>Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh trong lễ kỷ niệm 15 năm Giám mục tại Cộng đoàn Naza Thủ Đức. Người ngồi xe lăn là cha Gioan Baotixia Hoàng Văn Minh anh cả của ngài, bên tay trái của Đức cha là cha Hilario Hoàng Đình Thiều, bề trên đương nhiệm cũng là anh của Đức cha. Ảnh: Hoàng Mạnh Hà</figcaption></figure>



<p>Mặc dù đã nghỉ hưu, nhưng trong thời gian này Đức cha thường đi ban bí tích Thêm sức ở nhiều nơi. Đức cha có nhiều hoạt động xã hội trong nước và nước ngoài, chăm lo cho người nghèo. Mỗi dịp tuần thánh, ngài lại lặn lội vào vùng sâu của Giáo phận Kontum cử hành các nghi thức tuần thánh.</p>



<p>Gần đây, cảm thấy
sức khoẻ không được tốt, ngài đã chuyển về nghỉ ngơi tại Gia Lai và ít vào Sài Gòn.</p>



<p><strong>HOÀNG MẠNH HÀ</strong></p>



<p><strong><a href="https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/">&gt;&gt; Vị giám mục nhặt rác</a></strong></p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/duc-cha-micae-hoang-duc-oanh-qua-con-nguy-kich/">Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh qua cơn nguy kịch</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://donghanh.vn/duc-cha-micae-hoang-duc-oanh-qua-con-nguy-kich/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Những trận dịch đậu mùa ở xứ truyền giáo Tây Nguyên</title>
		<link>https://donghanh.vn/nhung-tran-dich-dau-mua-o-xu-truyen-giao-tay-nguyen/</link>
					<comments>https://donghanh.vn/nhung-tran-dich-dau-mua-o-xu-truyen-giao-tay-nguyen/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[MINH SƠN]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2020 04:30:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[HỒ SƠ - TƯ LIỆU]]></category>
		<category><![CDATA[TIÊU ĐIỂM]]></category>
		<category><![CDATA[Dịch đậu mùa]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo phận Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[xứ truyền giáo Tây Nguyên]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://donghanh.vn/?p=2256</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ở Tây Nguyên, Miền truyền giáo Kontum cũng đã từng bị chao đảo vì đại dịch. Bệnh đậu mùa, hay bệnh trái, là một bệnh dịch nguy hiểm, dai dẳng, tái đi tái lại cướp đi nhiều sinh mạng, trước khi trên Miền Thượng có đủ vắc-xin để khống chế.</p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/nhung-tran-dich-dau-mua-o-xu-truyen-giao-tay-nguyen/">Những trận dịch đậu mùa ở xứ truyền giáo Tây Nguyên</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-image size-large"><img loading="lazy" decoding="async" width="640" height="480" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/08/nha-tho-chinh-toa-kon-tum.jpg" alt="" class="wp-image-2258" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/08/nha-tho-chinh-toa-kon-tum.jpg 640w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/08/nha-tho-chinh-toa-kon-tum-300x225.jpg 300w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/08/nha-tho-chinh-toa-kon-tum-560x420.jpg 560w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/08/nha-tho-chinh-toa-kon-tum-80x60.jpg 80w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/08/nha-tho-chinh-toa-kon-tum-265x198.jpg 265w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><figcaption>Nhà thờ Chính toà Kontum năm 1947. Ảnh tư liệu</figcaption></figure>



<h2 class="wp-block-heading">Cắm chông quanh làng để cách ly</h2>



<p>Người sắc tộc Tây Nguyên không ghét sợ điều gì cho bằng bệnh trái. Trong ký ức từ thời xa xưa mang đậm nét mê tín, người ta nghe kể lại “thần trái” đã từng xuất hiện phá hại tổ tiên của họ rất dữ dội, nên họ sợ đến nỗi kiêng cữ không ai được nhắc đến tên nó, vì sợ “thần trái” nghe mà phải khốn! </p>



<p>Trong một thời gian dài, họ tin rằng nhờ giữ kiêng như vậy mà “thần trái” đã ngủ quên! Ngờ đâu, vào đầu thập niên 1860, không có ai đụng chạm hoặc nói tới tên gì, mà đang không dịch này lại thức dậy rảo hại khắp nơi một cách ghê rợn!</p>



<p>Linh mục Phêrô Dourisboure (Cố Ân), vị thừa sai đã sống trên 35 năm nơi <strong>Miền Truyền Giáo Kontum</strong> đã thuật lại:</p>



<p><em>“Cộng đoàn Kitô hữu đang vui hưởng một cuộc sống yên
lành. Đàn chiên nhỏ bé của Vị Mục Tử Nhân lành càng ngày càng thêm đông…</em><em>
</em><em>Bỗng,
Thiên Chúa tốt lành gửi đến cho chúng tôi một đau khổ lớn lao, chắc chắn là lớn
hơn tất cả những đau khổ khác mà miền truyền giáo cho anh em dân tộc của chúng
tôi đã từng phải chịu đựng. Tôi muốn nói đến cơn dịch đậu mùa trong suốt hai
năm đã tàn phá cả miền, cướp đi gần một nửa số dân, và làm giảm hơn một phần ba
số Kitô hữu</em><em>” </em>(P. Dourisbour, <em>Dân Làng Hồ</em>).</p>



<p>Hoàn cảnh xảy ra bệnh dịch như sau: Có một giáo dân người Kinh ở An Sơn (An Khê ngày nay) vì cuộc sống khó khăn, nghèo khổ đã từ bỏ làng cũ để đến Rơhai (TP. Kontum ngày nay) xin lập nghiệp làm ăn. Dọc đường, anh đã mắc bệnh đậu mùa, khi đến Rơhai thì bệnh đã nặng và anh ta chết. Kế đến ít người Kinh bị lây bệnh, rồi sau đó người làng Rơhai cũng mắc phải. Lúc đó Cha Do vừa mới đi Bình Định, chỉ còn một linh mục người Việt khác ở làng Kontum kề cận với làng Rơhai. </p>



<p><em>“Ngay khi người dân tộc thiểu số biết tin này, thì một nỗi kinh hoàng bao phủ toàn vùng, trải rộng đến hai mươi dặm quanh Rơhai. Dân làng Kontum, kể cả những Kitô hữu, cắt đứt liên lạc với Rơhai, đốn cây chắn ngang đường, cắm chông xung quanh hai làng. Họ cấm tất cả mọi người, kể cả linh mục, không được tiếp xúc với bệnh nhân”</em> (P. Dourisbour, <em>Dân Làng Hồ</em>).</p>



<p>Các công việc phụng tự, mục vụ đều ngưng lại. Khi bệnh dịch còn bó hẹp trong phạm vi làng Rơhai, thì vị linh mục ở làng Kontum cũng đã nhiều lần “phá lệ”, nhờ người hướng dẫn vượt qua hàng rào chắn và chông gai để vào làng Rơhai. Họ đi vào ban đêm để tránh tiếp xúc với nhiều người, và cũng chỉ làm công việc cần thiết nhất: Ban các bí tích sau hết cho bệnh nhân hoặc ban Phép Rửa tội cho những người hấp hối. Những việc làm này mãi về sau Cha Bề trên Dourisboure mới biết và ngài gọi đó là “trò gian lận bác ái”! </p>



<p>Mặc dù thi hành triệt để luật cách ly, mỗi cổng ra vào làng đều đóng kín, nhưng vì môi trường đã bị ô nhiễm nên bệnh dịch vẫn lan tràn khắp nơi, ra ngoài phạm vi của hai làng Rơhai và Kontum.</p>



<h2 class="wp-block-heading">Các cha lo cơm nước, thuốc men</h2>



<p>Ở Kon Kơxâm, phía đông của Miền Truyền Giáo, nghe các làng chung quanh bị bệnh đậu mùa lan đến phá hại, thì dân làng sợ lắm, cũng rào đường chắn ngõ kỹ lưỡng, không cho ai ra vào hết và cũng kiêng cữ dữ lắm. Khi xuất hiện ca bệnh đầu tiên, hai linh mục đang ở tại chỗ là <strong>Cha Dourisboure </strong>(Cha Ân) và Cha Besombes (Cha Kính) đã cố gắng ra sức ngăn ngừa:</p>



<p><em>“Ngay lập tức, tôi sai những thành viên mạnh khỏe trong nhà, cùng với sự hỗ trợ của một số thanh niên người Kinh dựng một chòi tranh trong rừng. Rồi, trước khi ngày mới bắt đầu, khi chưa một ai trong làng nghi ngờ điều gì đã xảy ra, chúng tôi đã di chuyển bệnh nhân ra chòi tranh đó. Tất cả những người Kinh đã mắc bệnh này lúc nhỏ, còn tôi đã được tiêm chủng lúc hai hay ba tuổi; vì thế chúng tôi không sợ lắm. Trong gần hai tháng, cho đến khi bệnh nhân đầu tiên được chữa lành hẳn, không một ai được đến gần anh ta, ngoại trừ tôi và các anh em người Kinh. Không có trường&nbsp; hợp nào khác xảy ra trong làng, và chúng tôi bắt đầu hy vọng rằng&nbsp; Kon Kơ Xâm đã thoát khỏi tại họa này…”. </em>(P. Dourisbour, <em>Dân Làng Hồ</em>).</p>



<p>Hàng ngày, các cha và các chú giúp người Kinh mang cơm nước, thuốc men cho các bệnh nhân, cùng an ủi họ…</p>



<p>Tại
một số làng khác, khi thấy rõ ràng không thể nào tránh được bệnh nữa, thì họ
cũng không cần cách ly bệnh nhân, vì vậy sự truyền nhiễm lây lan rất nhanh, gần
như cả làng đều đồng loạt mắc bệnh. Số ít người còn khỏe chỉ lo chạy trốn, đồng
ruộng bỏ hoang, không trồng trọt gì nữa đến nỗi sau cơn dịch, người ta lâm vào
cảnh đói kém. </p>



<p>Riêng
tại các làng Công giáo, các linh mục và tín hữu đã có kế
hoạch: không những tất cả các bệnh nhân đều được chăm sóc mà những người đã được
chữa khỏi hoặc chưa mắc bệnh đều lo công việc nương rẫy. Vì thế, khi cơn dịch qua
đi, thì cũng tránh được nạn đói xảy ra tiếp theo.</p>



<p>Bệnh lan đến vùng phía bắc Kontum, làng Kon Trang và các làng lân cận bị lên trái, nên dân làng Kon Trang phân chia tứ tán… Nhờ cha Dourisboure, cha Do và các chú giúp đến thăm viếng, lo thuốc men, nên ít bị chết như mấy làng khác.</p>



<p>Dịch
đậu mùa cũng gây thiệt hại đến công việc giáo dục. Năm 1861 đã bắt đầu xuất hiện
chữ viết Bahnar theo mẫu tự Latin do các linh mục
thừa sai soạn thảo. Đây là một sự kiện nổi bật khi ấy, nó có ý nghĩa mở đầu cho
thời kỳ văn hóa của người dân tộc thiểu số
Tây Nguyên. Sau đó đã có một lớp học được mở ra huy động được 17 học sinh…Trong
cơn dịch bệnh đậu mùa thời kỳ này, dân tộc Bahnar có nhiều người mắc bệnh và chết.
Lớp học không được duy trì nữa, và cũng từ đó chữ viết của người Bahnar bị mai
một trong một thời gian<sup>5</sup><em> </em><em>(</em><em>Kon Tum 100 năm lịch sử và phát triển</em>, NXB
Chính trị Quốc gia 2013).</p>



<figure class="wp-block-table"><table class="has-subtle-pale-green-background-color has-background"><tbody><tr><td> <strong>Các trận dịch lớn ở Tây Nguyên</strong><br> &#8211; <strong>Năm 1893: </strong>Vào tháng 3 năm 1893, xảy ra nạn dịch đậu mùa lớn ở Kon Tum. Trong vòng 1 tháng, dịch đã làm 180 người chết trong cùng một làng, &nbsp;sau đó dịch lan nhanh ra các làng lân cận và hầu khắp các vùng của tỉnh Kon Tum làm chết&nbsp; hàng ngàn người. <br> Các thừa sai Vialleton và Guerlach đã mua vắc-xin từ bên Pháp về tiêm phòng cho hơn 7.000 người cả lương cả giáo. Nhờ đó đã ngăn chặn dịch bệnh (P. Ban, <em>Truyện các đấng mở đàng giảng đạo Mọi Kontum</em>, Chức Dịch Thơ Tín số 47, 3-1937).<br>&#8211; <strong>Năm 1905</strong>một cơn dịch bệnh đậu mùa đã hoành hành dữ dội trong những buôn làng của bộ tộc Jrai trọng yếu, trong vùng Hà Bầu thuộc tỉnh Gia Lai ngày nay. Cha Jannin (Cha Phước), sau này sẽ trở thành Giám mục Đại diện Tông toà thứ nhất của miền truyền giáo Kontum, đã đến cứu giúp những con người xấu số mà những phù thủy lẫn các yang của họ không thể nào cứu nổi (<em>Tiểu sử Cha Gabriel Nicolas</em>, Văn khố MEP: <a href="http://www.mepasie.org">www.mepasie.org</a>). <br>&#8211; <strong>Năm 1932- 1933</strong>, Kon Tum tiếp tục xảy ra dịch đậu mùa trong hai năm liên tiếp làm cho 5000 người mắc bệnh và tử vong (<em>Kon Tum 100 năm lịch sử và phát triển).</em> </td></tr></tbody></table></figure>



<p><strong>MINH SƠN</strong></p>



<p><strong><a href="https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/">&gt;&gt; Vị Giám mục nhặt rác</a></strong></p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/nhung-tran-dich-dau-mua-o-xu-truyen-giao-tay-nguyen/">Những trận dịch đậu mùa ở xứ truyền giáo Tây Nguyên</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://donghanh.vn/nhung-tran-dich-dau-mua-o-xu-truyen-giao-tay-nguyen/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vị Giám mục nhặt rác</title>
		<link>https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/</link>
					<comments>https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[TÂM NGỌC]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 17 Apr 2020 01:29:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[KÝ SỰ]]></category>
		<category><![CDATA[chữ quốc ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Đức cha]]></category>
		<category><![CDATA[Đức cha Hoàng Đức Oanh]]></category>
		<category><![CDATA[Đức cha Micae]]></category>
		<category><![CDATA[Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh]]></category>
		<category><![CDATA[Đức mẹ Măng Đen]]></category>
		<category><![CDATA[Giám mục]]></category>
		<category><![CDATA[Giám mục Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo phận Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[Văn hoá công giáo]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://donghanh.vn/?p=1333</guid>

					<description><![CDATA[<p>Mỗi dịp lễ Mẹ Sầu bi Măng Đen, người ta lại thấy một vị giám Giám mục tóc bạc cúi mình nhặt từng cọng rác, vỏ kẹo bỏ vào thùng rác. Đó là Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh, nguyên Giám mục Giáo phận Kontum.</p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/">Vị Giám mục nhặt rác</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>Không biết từ khi nào, nó gọi ngài bằng hai tiếng thân thương ấy: “Ông ngoại”. Và cũng chẳng biết từ khi nào, Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh trở thành “ông ngoại, ông nội” của đám trẻ Giáo phận Kontum và là người cha hiền lành, giàu tình yêu thương với đoàn con cái đông đúc của núi rừng Tây Nguyên như chính khẩu hiệu <strong>giám mục </strong>của người: “Cha chúng con”. </p>



<figure class="wp-block-image size-large is-style-default td-caption-align-https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" width="1024" height="846" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1024x846.jpg" alt="" class="wp-image-1334" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1024x846.jpg 1024w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-300x248.jpg 300w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-768x634.jpg 768w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1536x1269.jpg 1536w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-696x575.jpg 696w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1068x882.jpg 1068w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-509x420.jpg 509w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh.jpg 1758w" sizes="(max-width: 1024px) 100vw, 1024px" /><figcaption> Hình ảnh vị cha chung của giáo phận nhặt rác như thế này đã trở nên quen thuộc vào mỗi dịp lễ Đức Mẹ Măng Đen. Ảnh: TN  </figcaption></figure>



<h2 class="wp-block-heading">Thao thức về văn hóa, giáo dục </h2>



<p>Rời Sài Gòn, ngoại về với núi rừng Tây Nguyên từ năm 1968, rồi lao vào công cuộc truyền giáo trên xứ Thượng vốn dĩ rất nghèo nàn: Nghèo cả ơn gọi <strong><a href="https://donghanh.vn/doi-linh-muc-that-de-thuong/">linh mục</a></strong> lẫn vật chất. </p>



<p>Ngoại tất bật với công việc giáo xứ, giáo họ, rồi sau này là cả một giáo phận trải dài trên hai tỉnh: Kontum và Gia Lai. Người ta biết đến ngài là một vị chủ chăn tốt lành, luôn bênh vực người thấp cổ bé họng. </p>



<p>Mấy ai biết, có những ước mơ, thao thức nho nhỏ mà từ khi về với núi rừng, ngoại phải gác lại, để làm nhiệm vụ cao cả hơn đó là làm cho Nước Chúa được rộng khắp trên xứ Cao Nguyên này. </p>



<blockquote class="wp-block-quote td_quote td_quote_right is-layout-flow wp-block-quote-is-layout-flow"><p>“Cha ông của chúng ta trong đức tin đã sáng nghĩ ra chữ Quốc ngữ để cho con cháu chuyển tải sứ điệp Tin Mừng. Thế nhưng chúng ta chưa biết tận dụng gia sản quý báu ấy&#8221;. </p></blockquote>



<p>Ngoại không biết sáng tác nhạc, không biết làm thơ, nhưng ngoại rất quý các nhà thơ, nhạc sĩ, càng quý hơn những nghệ sĩ Công giáo. Với ngoại, những người đó đang loan báo Tin Mừng nước Chúa qua ngòi bút của mình. </p>



<p>Ở đêm thơ <em>Kinh Trong Sương</em> tại Sài Gòn vào ngày 28-3-2008, ngài đã chia sẻ tâm tình: <em>&#8220;Tôi nhận biết tầm quan trọng và ảnh hưởng rất lớn của thơ văn và âm nhạc, của anh chị em giới sáng tác nói chung và cách riêng là giới sáng tác Công giáo. Bản chất người Ki-tô hữu là được sai đi để rao giảng tình yêu thương không những qua đời sống phục vụ mà còn qua cả sứ điệp bằng lời. </em></p>



<p><em>Trong những diễn tả bằng lời thì những lời thơ, dòng văn hay ý nhạc có sức truyền tải rất đặc biệt. Vì thế tôi cám ơn và rất xúc động khi nhìn thấy anh em rất tha thiết với vấn đề này và đang hy sinh nhiều cho vấn đề này”. </em></p>



<p>Thời còn là chủng sinh, ngoại đã từng gầy dựng nhiều nhóm văn hóa Công giáo với mục đích phục vụ Giáo hội. Đức cha Micae còn đau đáu về vấn đề <strong>chữ Quốc ngữ</strong>. Ngoại thường nhắc đi nhắc lại mỗi khi có dịp tham dự những buổi sinh hoạt thơ văn trong, ngoài giáo phận: </p>



<p>“Cha ông của chúng ta trong đức tin đã sáng nghĩ ra chữ Quốc ngữ để cho con cháu chuyển tải sứ điệp Tin Mừng. Thế nhưng chúng ta chưa biết tận dụng gia sản quý báu ấy. Đang khi đó những anh em khác đã tận dụng. </p>



<p>Tiếc là vì không biết đến Thiên Chúa, các tác phẩm của họ nhiều khi không chuyển tải được lòng khoan dung và tinh thần phục vụ mà lại chuyển tải một sức mạnh nào đó làm tan nát cõi lòng, làm hoen ố con tim của tuổi trẻ. Chúng ta phải cố gắng làm giàu nén bạc mà ông cha ta để lại, đó là chữ Quốc ngữ”. </p>



<p>Đức cha cũng rất chú trọng đến việc học. Mỗi lần có dịp đi cùng ngoại, ngoại hay bảo nó “Ráng học nghen con!”. Mỗi dịp khai giảng năm học mới, ngoại lại viết tâm thư gởi học sinh, sinh viên toàn giáo phận, hướng cho các em phải học như thế nào để xứng đáng là con cái Chúa, để tôn vinh Chúa. </p>



<p>Đi đến bất cứ nơi đâu, vị giám mục của núi rừng Tây Nguyên cũng khuyên các bậc cha mẹ, phải lo cho con em mình học đến nơi đến chốn. Hơn ai hết, ngài biết giá trị của việc học, ngài nói: </p>



<p>“Nhờ công ơn cha mẹ tôi, cho anh em chúng tôi đi học, nên bây giờ tôi mới có thể đứng đây nói với anh chị em”. </p>



<p>Học để “không bị người khác lừa mình và mình không đi lừa người khác”. </p>



<p>Ở tuổi ngót tám mươi, ngoại vẫn còn học,
học những gì mình chưa biết, học để kịp với
thời đại, để hiểu hơn về giới trẻ ngày nay, để
hòa mình vào chúng, hướng chúng đến những
điều tốt đẹp nhất.
</p>



<h2 class="wp-block-heading">Vị giám mục có nhiều biệt danh
</h2>



<p>Năm 2012, trong buổi sinh hoạt với anh em văn nghệ sĩ Công giáo tại Giáo phận Qui Nhơn, Nhà thơ Lê Hồng Bảo đã giới thiệu Đức cha Micae là vị giám mục có nhiều biệt danh nhất Việt Nam. Những biệt danh ấy không hẳn người ta đặt cho ngài, vị giám mục già trên Tây Nguyên, chỉ để cho vui hay trêu chọc. Mỗi biệt danh của ngài gắn liền với một hành động, việc làm đẹp của ngài. </p>



<figure class="wp-block-image size-large is-style-default"><img loading="lazy" decoding="async" width="515" height="657" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2.jpg" alt="" class="wp-image-1335" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2.jpg 515w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2-235x300.jpg 235w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2-329x420.jpg 329w" sizes="(max-width: 515px) 100vw, 515px" /><figcaption>Khó có thể tìm gặp Đức cha ở Toà Giám mục.</figcaption></figure>



<p><strong>Giám mục không tòa:</strong> Khó có thể tìm được Đức cha Micae ở Tòa Giám mục Kontum, dù Tòa Giám mục là nơi ở và làm việc của ngài. Ai muốn gặp Đức cha, dù thân thiết cũng phải báo trước, bởi hiếm khi ngài ở tòa. </p>



<p>Đức cha thường ở các buôn hay những nơi khó khăn nhất của giáo phận, đến và ở lại với những con người, những mảnh đời, để lắng nghe nhịp sống của họ và cảm thông sẻ chia. Ngài nói ngài không có hộ khẩu thường trú, vì “đường là nhà, xe là giường, khách sạn là máy bay”. </p>



<p>Ngoại đi thật nhiều, đi thật nhanh, ghé chỗ này một chút, chỗ kia một chút, thăm viếng một vài người, để hiểu thêm tình hình hiện tại của xứ đạo. Nhớ một lần về Qui Nhơn, ngài bảo ngài sẽ đón nó ở An Khê lúc 8 giờ 30 sáng nhưng nó chờ tới quá trưa ngài mới tới. </p>



<p>Sau này nó mới biết, từ Tòa Giám mục xuống An Khê, phải qua khoảng chừng sáu hay bảy giáo xứ ở dọc đường và ngài đã dừng lại để thăm các mục tử ở những nơi đó. Ngoại đi nhiều, trong và ngoài nước. Đôi khi nó lo lo bởi nó biết Ngoại chẳng khỏe mạnh lắm lắm như người ta, ngài đeo máy trợ tim lâu rồi! </p>



<p><strong>Giám mục của người nghèo:</strong> Kontum là một giáo phận nghèo với hơn ba trăm ngàn giáo dân mà đa số là người thiểu số Jrai, Bahnar, Xê Đăng&#8230; Ở cương vị chủ chăn, hơn thế nữa, là một người cha, người ông của một đại gia đình, Đức cha Micae rất quan tâm đến người nghèo trong giáo phận. </p>



<p>Ngài đến với những người nghèo, chia sẻ những khó khăn họ gặp phải. Bởi vậy, ở Kontum này, người ta không mấy xa lạ một vị giám mục hay “vi hành” trên chiếc xe cũ kỹ lấm đầy bụi đất, đến với các buôn làng. </p>



<p>Và cũng vì vậy, người ta cũng sẽ dễ dàng nhận ra, chiếc xe của vị giám mục Kontum giữa những chiếc xe hơi bóng loáng khác: Chiếc xe cũ kỹ, đầy bụi đất, màu đất đặc trưng của Tây Nguyên. </p>



<p><strong>Giám mục nhặt rác:</strong> Ngoại đã bắt chước Chúa Giê-su làm gương cho tất thảy con cái trong giáo phận. “Anh em gọi thầy là thầy, là Chúa. Điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là thầy, là Chúa. Vậy nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân cho anh em thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau”. </p>



<p>Mỗi dịp đại lễ Đức Mẹ Măng Đen, người ta không khỏi ngỡ ngàng trước một vị giám mục cao niên, cúi xuống nhặt từng vỏ kẹo bị vứt ra đường, cho vào thùng rác. Ở cương vị của một giám mục, thật khó để cúi xuống nhặt từng vỏ kẹo, từng tàn thuốc lá mà người ta dùng xong vứt bừa bãi. Vậy mà ngài đã làm. </p>



<p>Ngài làm việc đó không phải để làm kiểu cho người ta chụp hình mà để làm gương cho con cái: Giám mục nhặt rác cho anh chị em được thì anh chị em cũng phải biết nhặt rác lên mà bỏ vào thùng, ít ra là giữ môi trường sạch đẹp. </p>



<p><strong>Giám mục&#8230; đốt nhà:</strong> Ở vùng đất truyền giáo này, chuyện xây nhà nguyện, cách riêng là vùng dân tộc thiểu số, gặp phải khó khăn trăm bề. Để xây được nhà nguyện mới, buộc phải phá nhà nguyện cũ. Nhưng nhà nguyện đã được dâng hiến cho Thiên Chúa nên không ai dám phá. </p>



<p>Vì thế, sau khi hoàn thành Giáo xứ Tea Long, một giáo xứ của người Xê Đăng, theo lời cam kết, Đức cha Micae giương cao ngọn đuốc châm lửa vào nhà nguyện cũ như một lễ toàn thiêu dâng lên Thiên Chúa. Ngọn lửa thể hiện ý chí kiên trung sắt đá của một đức tin vững vàng chấp nhận đau thương. </p>



<p>Bây giờ ngoại đã nghỉ hưu. Giáo phận đã có chủ chăn mới, một vị giám mục hiền lành và khiêm nhường. Thế nhưng Đức cha Micae vẫn làm việc không ngừng nghỉ, làm một cách thầm lặng nhất. </p>



<p>Một con người vĩ đại không phải họ làm những điều vĩ đại mà họ đã làm những điều tầm thường nhất bởi tất cả lòng yêu mến tha nhân. Và Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh là một người như thế.  </p>



<figure class="wp-block-table"><table class="has-subtle-pale-green-background-color has-background"><tbody><tr><td><em>Đức cha Micae còn là một giám mục quý ơn gọi. Ngài đã vun đắp nhiều cho ơn gọi tận hiến trong giáo phận. Ngài đi đến đâu, cũng kêu gọi các dòng tu lên phục vụ trên cánh đồng truyền giáo Tây Nguyên. Có lẽ vì thế mà hiện tại mà có nhiều dòng tu hiện diện ở Giáo phận Kontum. </em><br></td></tr></tbody></table></figure>



<p><strong>TÂM NGỌC </strong></p>



<p><a href="https://donghanh.vn/duc-cha-nguyen-van-ban-cong-doan-la-noi-thanh-loc-thanh-ca/">&gt;&gt; Đức cha Nguyễn Văn Bản: Cộng đoàn là nơi thanh lọc thánh ca </a></p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/">Vị Giám mục nhặt rác</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
