<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Văn hoá công giáo Archives - Đồng Hành</title>
	<atom:link href="https://donghanh.vn/tag/van-hoa-cong-giao/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://donghanh.vn/tag/van-hoa-cong-giao/</link>
	<description>Đồng hành trong đức tin và cuộc sống</description>
	<lastBuildDate>Wed, 03 Jun 2020 09:32:44 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.5.7</generator>

<image>
	<url>https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/cropped-favicon-32x32.png</url>
	<title>Văn hoá công giáo Archives - Đồng Hành</title>
	<link>https://donghanh.vn/tag/van-hoa-cong-giao/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Những bộ lễ hội nhập văn hoá bản địa</title>
		<link>https://donghanh.vn/nhung-bo-le-hoi-nhap-van-hoa-ban-dia/</link>
					<comments>https://donghanh.vn/nhung-bo-le-hoi-nhap-van-hoa-ban-dia/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[HOÀNG MẠNH HÀ]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 03 Jun 2020 00:13:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[TIÊU ĐIỂM]]></category>
		<category><![CDATA[VĂN HÓA]]></category>
		<category><![CDATA[bộ lễ]]></category>
		<category><![CDATA[bộ lễ Seraphim]]></category>
		<category><![CDATA[Công đồng Vaticano II]]></category>
		<category><![CDATA[Phaolô Lê Đức Huân]]></category>
		<category><![CDATA[Văn hoá]]></category>
		<category><![CDATA[văn hoá bản địa]]></category>
		<category><![CDATA[Văn hoá công giáo]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://donghanh.vn/?p=1841</guid>

					<description><![CDATA[<p>Việc hội nhập văn hóa trong phụng vụ, thể hiện qua bộ lễ là yếu tố không thể thiếu để gắn kết người Tây Nguyên với buôn làng, với nếp sống tôn giáo và với Thiên Chúa toàn năng. </p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/nhung-bo-le-hoi-nhap-van-hoa-ban-dia/">Những bộ lễ hội nhập văn hoá bản địa</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>Trong truyền thống âm nhạc Tây âu, các nhà soạn nhạc đều lấy thể loại Missa (<strong>bộ lễ</strong>) làm tiêu chuẩn thể hiện nghệ thuật đỉnh cao của họ. Trước <strong>Công đồng Vaticano II</strong>, bản văn sử dụng trong các sáng tác bộ lễ luôn là tiếng Latin. Đúng một thế kỷ trước đó, nhà soạn nhạc lừng danh Johannes Brahms đã sáng tác <em>Bộ Lễ cầu hồn Đức</em> (Ein deutsches Requiem). Đây là bộ lễ Công giáo đầu tiên có ca từ bằng tiếng bản xứ. Tuy vậy quy mô lớn của nó gồm bảy chương, với hợp xướng và dàn nhạc, dài hơn 70 phút không thể dùng trong phụng vụ. </p>



<p>Cũng vào khoảng thời gian của bộ lễ cầu hồn Đức, tại Việt Nam, việc loan báo Tin Mừng cho dân tộc thiểu số trên vùng đất Tây Nguyên đã bắt đầu. Từ đó nảy sinh những hạt giống đầu tiên để hình thành các thánh lễ được cử hành bằng tiếng địa phương, trong đó bộ lễ bằng tiếng bản địa được quan tâm trước tiên. </p>



<figure class="wp-block-image size-large is-style-default"><img fetchpriority="high" decoding="async" width="675" height="387" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_2.jpg" alt="" class="wp-image-1842" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_2.jpg 675w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_2-300x172.jpg 300w" sizes="(max-width: 675px) 100vw, 675px" /><figcaption> <br> Cha Phaolô Lê Đức Huân tác giả bộ lễ Ơ Kơnràñ Yàng (Lạy Chúa) với giáo dân người K’Ho.  </figcaption></figure>



<h2 class="wp-block-heading">Viết bộ lễ như nhật ký truyền giáo
</h2>



<blockquote class="wp-block-quote td_quote td_quote_right is-layout-flow wp-block-quote-is-layout-flow"><p>“Giáo hội được sai đến với mọi dân tộc, thuộc mọi nơi, và mọi thời của nhân loại”. </p><cite> <br> Công đồng Vaticano II, Gaudium et Spes, 58§3 </cite></blockquote>



<p>Năm 1963, trở về Việt Nam sau khi tham dự với vai trò Nghị phụ trong Công đồng Vaticano II, Đức Giám mục Nguyễn Văn Hiền đã yêu cầu cha Nguyễn Văn Hòa (sau này là Giám mục Nguyễn Văn Hòa, Giáo phận Nha Trang) khởi soạn bộ lễ tiếng Việt chính thức đầu tiên. Đó là <strong>bộ lễ <em>Seraphim</em></strong>. </p>



<p>Không chỉ dừng lại ở một bộ lễ, tinh thần âm nhạc và văn hóa bản địa này còn được Đức cha Hòa tiếp nối trong các sáng tác như <em>Bài thương khó </em>(Passio) và <em>Exsultet </em>(Mừng vui lên). Có thể nói, ca đoàn Seraphim Đà Lạt đã gắn liền với bộ lễ hội nhập văn hóa bản địa đầu tiên của Việt Nam, ít nhất là ở miền Nam. </p>



<p>Người kế tiếp cũng đi theo con đường hội nhập văn hóa địa phương phải kể đến là cha Phaolô Lê Đức Huân, nguyên Chánh xứ Chính tòa Đà Lạt. Từ năm 11 tuổi, thầy Lê Đức Huân đã sống với cha xứ trong các buôn làng của người dân tộc K’Ho, Lâm Đồng. </p>



<p>Sau khi học xong chủng viện, thầy Huân đi giúp xứ, rồi lại quay về chủng viện dạy các chủng sinh. Nhưng vì nhu cầu của người dân tộc vùng Bảo Lộc cần hơn nên thầy Huân lại được điều về xứ đạo ngày trước để giúp cho việc truyền giáo. </p>



<p>Năm 1972 thầy Huân chịu chức linh mục. Đó cũng là thời xảy ra biến cố Mùa hè đỏ lửa, gần 12 ngàn người dân tộc X’tiêng di cư từ Bình Long, Bình Phước lên Bảo Lộc. Cùng với khoảng 2.000 người dân tộc K’Ho bản địa, họ không có người chăm sóc tinh thần, không có linh mục đồng hành. </p>



<p>Các linh mục ở Bảo Lộc đã xin Đức Giám mục Đà Lạt cho cha Phaolô Lê Đức Huân về đây coi sóc. Cha về truyền giáo tại các làng Djirai, M’rồng, B’Keh, sống cuộc đời thừa sai, gắn bó với đồng bào dân tộc. Sau thời gian 21 năm sống truyền giáo ở đây cha được thuyên chuyển sang giáo xứ khác, giáo xứ B’Sumrăc, có 2.000 người K’Ho và sống 13 năm tại giáo xứ này. Bằng ấy thời gian đã giúp cha Lê Đức Huân không chỉ sống chứng tá đức tin mà còn hòa nhập khá sâu sắc với người dân tộc K’Ho. </p>



<p>Cha cũng ý thức rõ hơn bao giờ hết việc “rao giảng Tin Mừng phù hợp với văn hóa người nghe” theo tinh thần của Công đồng Vaticano II và ngày càng thấm nhu cầu sử dụng các yếu tố văn hóa địa phương để giao tiếp và truyền giáo. </p>



<figure class="wp-block-table"><table class="has-subtle-pale-green-background-color has-background"><tbody><tr><td><em>Bộ lễ Ơ Kơnràñ Yàng được Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn (nay là Hồng Y Tổng Giám mục) cấp imprimatur vào năm 2008. <br> Có hơn 50 bộ lễ bằng tiếng Việt và các ngôn ngữ bản địa khác như Jrai, Sơ-đăng, đặc biệt bộ lễ bằng tiếng Bahnar của các thầy Ngip, thầy Hun được dùng nhiều từ lâu ở Tây Nguyên. </em></td></tr></tbody></table></figure>



<p>Nhờ đó, bộ lễ <em>Ơ Kơnràñ Yàng </em>(Lạy Chúa) bằng tiếng K’Ho được cha Huân sáng tác như ghi lại nhật ký truyền giáo của riêng mình để chia sẻ với mọi người. Tác phẩm này cha viết rất nhanh, kịp sử dụng trong thánh lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng nhà thờ B’Sumrăc vào năm 2003. </p>



<h2 class="wp-block-heading">Gắn kết người Tây Nguyên với
buôn làng, với Thiên Chúa
</h2>



<p>Đến nay đã có một số tác giả sáng tác bộ lễ có liên quan đến văn hóa K’Ho. Tác giả Hải Ánh đã soạn hai bộ lễ tiếng Việt trên giai điệu âm hưởng nhạc của người K’Ho. Bên cạnh đó có hai bộ lễ khác bằng tiếng K’Ho của các tác giả Linh mục Nguyễn Mạnh Tuyên (Trung tâm Mục vụ Giáo phận Đà Lạt) và linh mục Trần Văn Khoa. </p>



<p>Các bộ lễ này ít nhiều còn mang đặc điểm âm nhạc châu Âu (về quãng nhạc và đường nét giai điệu) hoặc châu Phi (về tiết tấu) và thường có nhiều chỗ không rõ dấu giọng (khác biệt giữa ca từ và quãng nhạc), vì vậy dễ gây ra sự hiểu sai lệch ý nghĩa (ví dụ, YÀNG mà lại hát thành YÁNG). </p>



<p>Bộ lễ <em>Ơ Kơnràñ Yàng </em>của cha Huân thoát được khỏi những giới hạn đó để trở nên hội nhập sâu sắc với văn hóa K’Ho. Không chỉ gồm các phần thông thường của một bộ lễ (<em>Dăn sơnđàc – Xin thương xót, Gơklŏ – Vinh Danh, Niăm-goh! Niăm-goh! Niăm-goh! – Thánh! Thánh! Thánh!, Ơ Belàt- kòn Yàng dê – Lạy Chiên Thiên Chúa</em>) mà bộ lễ này còn có cả những câu chào, chúc và đối thoại giữa chủ tế với cộng đoàn bằng tiếng K’Ho như: <em>Hơ jơ-nau đơs Kơnràñ dê (Đó là Lời Chúa), Ưn-ngài Yàng (Tạ ơn Chúa) đến Kinh Lạy Cha (Ơ Bàp Bol Kòn)&#8230; </em></p>



<figure class="wp-block-image size-large is-style-default"><img decoding="async" width="675" height="692" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_1.jpg" alt="" class="wp-image-1843" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_1.jpg 675w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_1-293x300.jpg 293w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_1-410x420.jpg 410w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/06/bo-le_1-356x364.jpg 356w" sizes="(max-width: 675px) 100vw, 675px" /><figcaption>Nhờ việc hội nhập văn hóa bản địa trong phụng vụ, các sắc tộc khác nhau ngày càng xác tín sống đức tin mạnh mẽ hơn. Trong ảnh: Một thánh lễ rất sống động của đồng bào K’Ho tại họ đạo Đưng K’nớ, Lạc Dương, Lâm Đồng.  </figcaption></figure>



<p>Theo tinh thần của Hiến chế về phụng vụ thánh, đây là những phần cần phải ưu tiên hát để nhấn mạnh đến sự tham dự tích cực và sống động của cộng đoàn. Chính vì vậy, nhiều nhà thờ ở Giáo phận Đà Lạt đã sử dụng bộ lễ này trong các thánh lễ cho người sắc tộc, có kèm thêm những nét văn hóa bản địa như cồng chiêng, bộ gõ, động tác tập thể theo nhịp điệu giã gạo sinh động, nồng thắm&#8230; </p>



<p>Nhờ việc hội nhập văn hóa bản địa trong phụng vụ, người dân thuộc các sắc tộc khác nhau của Việt Nam ngày càng xác tín nơi Thiên Chúa và sống đức tin mạnh mẽ hơn với Đấng mà họ tôn thờ. </p>



<p>Không những thế còn tạo nên sự gắn kết giữa các sắc tộc với nhau. Rất cần có và phát triển những bộ lễ như <em>Ơ Kơnràñ Yàng </em>của cha Phaolô Lê Đức Huân cho các sắc tộc anh em khác. Để hội nhập văn hóa bản địa có hiệu quả, Đức Giáo hoàng Gioan XXIII đã chỉ cho chúng ta một cách: “Tôi nhìn vào mắt các bạn bằng chính mắt tôi. Tôi đặt lòng mình bên cạnh lòng các bạn”. </p>



<figure class="wp-block-table"><table class="has-subtle-pale-green-background-color has-background"><tbody><tr><td><em>Ngày 11-10-1962, khi Đức Giáo hoàng Gioan XXIII loan báo triệu tập Công đồng, mọi người đã ngạc nhiên vì hầu như không ai chờ đón hay nghĩ tới sự kiện trọng đại đó. “Ad gentes” (Đến các dân tộc) – Sắc lệnh về hoạt động truyền giáo nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc truyền giáo bên ngoài Giáo hội, nhất là qua việc hình thành các cộng đoàn ở giáo hội địa phương. </em><br><em>Chỉ sau một thời gian ngắn, Công giáo đã có những thay đổi nhanh chóng trong phụng vụ, thần học, sự hiểu biết về quyền bính và thừa tác vụ của Giáo hội, các cộng đoàn tu cũng như đời sống giáo xứ, thậm chí trong nền văn hóa riêng của mình. Từ đó, khái niệm “Hội nhập văn hóa bản địa” được hình thành để nhập văn hóa sứ điệp Kitô giáo vào lòng các dân tộc trên thế giới. <br>Công đồng đã mở rộng cửa để các dân tộc phát huy nền thần học địa phương, diễn tả và tuyên xưng đức tin một cách phù hợp với những yếu tố lịch sử, tôn giáo, văn hóa, xã hội của dân tộc mình. Với Hiến chế về Phụng vụ thánh (Sacrosanctum Concilium), đặc biệt ở phần 7, mục 112 – 121, việc khai thác truyền thống âm nhạc riêng ở các vùng truyền giáo được đặc biệt khuyến khích. </em></td></tr></tbody></table></figure>



<p><strong>NGUYỄN BÁCH</strong></p>



<p><strong><a href="https://donghanh.vn/khi-linh-muc-cat-tieng-ca-trong-phung-vu/">>> Khi linh mục cất tiếng ca trong phụng vụ</a></strong></p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/nhung-bo-le-hoi-nhap-van-hoa-ban-dia/">Những bộ lễ hội nhập văn hoá bản địa</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://donghanh.vn/nhung-bo-le-hoi-nhap-van-hoa-ban-dia/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vị Giám mục nhặt rác</title>
		<link>https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/</link>
					<comments>https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[TÂM NGỌC]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 17 Apr 2020 01:29:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[KÝ SỰ]]></category>
		<category><![CDATA[chữ quốc ngữ]]></category>
		<category><![CDATA[Đức cha]]></category>
		<category><![CDATA[Đức cha Hoàng Đức Oanh]]></category>
		<category><![CDATA[Đức cha Micae]]></category>
		<category><![CDATA[Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh]]></category>
		<category><![CDATA[Đức mẹ Măng Đen]]></category>
		<category><![CDATA[Giám mục]]></category>
		<category><![CDATA[Giám mục Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[Giáo phận Kontum]]></category>
		<category><![CDATA[Văn hoá công giáo]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://donghanh.vn/?p=1333</guid>

					<description><![CDATA[<p>Mỗi dịp lễ Mẹ Sầu bi Măng Đen, người ta lại thấy một vị giám Giám mục tóc bạc cúi mình nhặt từng cọng rác, vỏ kẹo bỏ vào thùng rác. Đó là Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh, nguyên Giám mục Giáo phận Kontum.</p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/">Vị Giám mục nhặt rác</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>Không biết từ khi nào, nó gọi ngài bằng hai tiếng thân thương ấy: “Ông ngoại”. Và cũng chẳng biết từ khi nào, Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh trở thành “ông ngoại, ông nội” của đám trẻ Giáo phận Kontum và là người cha hiền lành, giàu tình yêu thương với đoàn con cái đông đúc của núi rừng Tây Nguyên như chính khẩu hiệu <strong>giám mục </strong>của người: “Cha chúng con”. </p>



<figure class="wp-block-image size-large is-style-default td-caption-align-https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh.jpg"><img decoding="async" width="1024" height="846" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1024x846.jpg" alt="" class="wp-image-1334" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1024x846.jpg 1024w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-300x248.jpg 300w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-768x634.jpg 768w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1536x1269.jpg 1536w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-696x575.jpg 696w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-1068x882.jpg 1068w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh-509x420.jpg 509w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh.jpg 1758w" sizes="(max-width: 1024px) 100vw, 1024px" /><figcaption> Hình ảnh vị cha chung của giáo phận nhặt rác như thế này đã trở nên quen thuộc vào mỗi dịp lễ Đức Mẹ Măng Đen. Ảnh: TN  </figcaption></figure>



<h2 class="wp-block-heading">Thao thức về văn hóa, giáo dục </h2>



<p>Rời Sài Gòn, ngoại về với núi rừng Tây Nguyên từ năm 1968, rồi lao vào công cuộc truyền giáo trên xứ Thượng vốn dĩ rất nghèo nàn: Nghèo cả ơn gọi <strong><a href="https://donghanh.vn/doi-linh-muc-that-de-thuong/">linh mục</a></strong> lẫn vật chất. </p>



<p>Ngoại tất bật với công việc giáo xứ, giáo họ, rồi sau này là cả một giáo phận trải dài trên hai tỉnh: Kontum và Gia Lai. Người ta biết đến ngài là một vị chủ chăn tốt lành, luôn bênh vực người thấp cổ bé họng. </p>



<p>Mấy ai biết, có những ước mơ, thao thức nho nhỏ mà từ khi về với núi rừng, ngoại phải gác lại, để làm nhiệm vụ cao cả hơn đó là làm cho Nước Chúa được rộng khắp trên xứ Cao Nguyên này. </p>



<blockquote class="wp-block-quote td_quote td_quote_right is-layout-flow wp-block-quote-is-layout-flow"><p>“Cha ông của chúng ta trong đức tin đã sáng nghĩ ra chữ Quốc ngữ để cho con cháu chuyển tải sứ điệp Tin Mừng. Thế nhưng chúng ta chưa biết tận dụng gia sản quý báu ấy&#8221;. </p></blockquote>



<p>Ngoại không biết sáng tác nhạc, không biết làm thơ, nhưng ngoại rất quý các nhà thơ, nhạc sĩ, càng quý hơn những nghệ sĩ Công giáo. Với ngoại, những người đó đang loan báo Tin Mừng nước Chúa qua ngòi bút của mình. </p>



<p>Ở đêm thơ <em>Kinh Trong Sương</em> tại Sài Gòn vào ngày 28-3-2008, ngài đã chia sẻ tâm tình: <em>&#8220;Tôi nhận biết tầm quan trọng và ảnh hưởng rất lớn của thơ văn và âm nhạc, của anh chị em giới sáng tác nói chung và cách riêng là giới sáng tác Công giáo. Bản chất người Ki-tô hữu là được sai đi để rao giảng tình yêu thương không những qua đời sống phục vụ mà còn qua cả sứ điệp bằng lời. </em></p>



<p><em>Trong những diễn tả bằng lời thì những lời thơ, dòng văn hay ý nhạc có sức truyền tải rất đặc biệt. Vì thế tôi cám ơn và rất xúc động khi nhìn thấy anh em rất tha thiết với vấn đề này và đang hy sinh nhiều cho vấn đề này”. </em></p>



<p>Thời còn là chủng sinh, ngoại đã từng gầy dựng nhiều nhóm văn hóa Công giáo với mục đích phục vụ Giáo hội. Đức cha Micae còn đau đáu về vấn đề <strong>chữ Quốc ngữ</strong>. Ngoại thường nhắc đi nhắc lại mỗi khi có dịp tham dự những buổi sinh hoạt thơ văn trong, ngoài giáo phận: </p>



<p>“Cha ông của chúng ta trong đức tin đã sáng nghĩ ra chữ Quốc ngữ để cho con cháu chuyển tải sứ điệp Tin Mừng. Thế nhưng chúng ta chưa biết tận dụng gia sản quý báu ấy. Đang khi đó những anh em khác đã tận dụng. </p>



<p>Tiếc là vì không biết đến Thiên Chúa, các tác phẩm của họ nhiều khi không chuyển tải được lòng khoan dung và tinh thần phục vụ mà lại chuyển tải một sức mạnh nào đó làm tan nát cõi lòng, làm hoen ố con tim của tuổi trẻ. Chúng ta phải cố gắng làm giàu nén bạc mà ông cha ta để lại, đó là chữ Quốc ngữ”. </p>



<p>Đức cha cũng rất chú trọng đến việc học. Mỗi lần có dịp đi cùng ngoại, ngoại hay bảo nó “Ráng học nghen con!”. Mỗi dịp khai giảng năm học mới, ngoại lại viết tâm thư gởi học sinh, sinh viên toàn giáo phận, hướng cho các em phải học như thế nào để xứng đáng là con cái Chúa, để tôn vinh Chúa. </p>



<p>Đi đến bất cứ nơi đâu, vị giám mục của núi rừng Tây Nguyên cũng khuyên các bậc cha mẹ, phải lo cho con em mình học đến nơi đến chốn. Hơn ai hết, ngài biết giá trị của việc học, ngài nói: </p>



<p>“Nhờ công ơn cha mẹ tôi, cho anh em chúng tôi đi học, nên bây giờ tôi mới có thể đứng đây nói với anh chị em”. </p>



<p>Học để “không bị người khác lừa mình và mình không đi lừa người khác”. </p>



<p>Ở tuổi ngót tám mươi, ngoại vẫn còn học,
học những gì mình chưa biết, học để kịp với
thời đại, để hiểu hơn về giới trẻ ngày nay, để
hòa mình vào chúng, hướng chúng đến những
điều tốt đẹp nhất.
</p>



<h2 class="wp-block-heading">Vị giám mục có nhiều biệt danh
</h2>



<p>Năm 2012, trong buổi sinh hoạt với anh em văn nghệ sĩ Công giáo tại Giáo phận Qui Nhơn, Nhà thơ Lê Hồng Bảo đã giới thiệu Đức cha Micae là vị giám mục có nhiều biệt danh nhất Việt Nam. Những biệt danh ấy không hẳn người ta đặt cho ngài, vị giám mục già trên Tây Nguyên, chỉ để cho vui hay trêu chọc. Mỗi biệt danh của ngài gắn liền với một hành động, việc làm đẹp của ngài. </p>



<figure class="wp-block-image size-large is-style-default"><img loading="lazy" decoding="async" width="515" height="657" src="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2.jpg" alt="" class="wp-image-1335" srcset="https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2.jpg 515w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2-235x300.jpg 235w, https://donghanh.vn/wp-content/uploads/2020/04/duc-cha-hoang-duc-oanh_2-329x420.jpg 329w" sizes="(max-width: 515px) 100vw, 515px" /><figcaption>Khó có thể tìm gặp Đức cha ở Toà Giám mục.</figcaption></figure>



<p><strong>Giám mục không tòa:</strong> Khó có thể tìm được Đức cha Micae ở Tòa Giám mục Kontum, dù Tòa Giám mục là nơi ở và làm việc của ngài. Ai muốn gặp Đức cha, dù thân thiết cũng phải báo trước, bởi hiếm khi ngài ở tòa. </p>



<p>Đức cha thường ở các buôn hay những nơi khó khăn nhất của giáo phận, đến và ở lại với những con người, những mảnh đời, để lắng nghe nhịp sống của họ và cảm thông sẻ chia. Ngài nói ngài không có hộ khẩu thường trú, vì “đường là nhà, xe là giường, khách sạn là máy bay”. </p>



<p>Ngoại đi thật nhiều, đi thật nhanh, ghé chỗ này một chút, chỗ kia một chút, thăm viếng một vài người, để hiểu thêm tình hình hiện tại của xứ đạo. Nhớ một lần về Qui Nhơn, ngài bảo ngài sẽ đón nó ở An Khê lúc 8 giờ 30 sáng nhưng nó chờ tới quá trưa ngài mới tới. </p>



<p>Sau này nó mới biết, từ Tòa Giám mục xuống An Khê, phải qua khoảng chừng sáu hay bảy giáo xứ ở dọc đường và ngài đã dừng lại để thăm các mục tử ở những nơi đó. Ngoại đi nhiều, trong và ngoài nước. Đôi khi nó lo lo bởi nó biết Ngoại chẳng khỏe mạnh lắm lắm như người ta, ngài đeo máy trợ tim lâu rồi! </p>



<p><strong>Giám mục của người nghèo:</strong> Kontum là một giáo phận nghèo với hơn ba trăm ngàn giáo dân mà đa số là người thiểu số Jrai, Bahnar, Xê Đăng&#8230; Ở cương vị chủ chăn, hơn thế nữa, là một người cha, người ông của một đại gia đình, Đức cha Micae rất quan tâm đến người nghèo trong giáo phận. </p>



<p>Ngài đến với những người nghèo, chia sẻ những khó khăn họ gặp phải. Bởi vậy, ở Kontum này, người ta không mấy xa lạ một vị giám mục hay “vi hành” trên chiếc xe cũ kỹ lấm đầy bụi đất, đến với các buôn làng. </p>



<p>Và cũng vì vậy, người ta cũng sẽ dễ dàng nhận ra, chiếc xe của vị giám mục Kontum giữa những chiếc xe hơi bóng loáng khác: Chiếc xe cũ kỹ, đầy bụi đất, màu đất đặc trưng của Tây Nguyên. </p>



<p><strong>Giám mục nhặt rác:</strong> Ngoại đã bắt chước Chúa Giê-su làm gương cho tất thảy con cái trong giáo phận. “Anh em gọi thầy là thầy, là Chúa. Điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là thầy, là Chúa. Vậy nếu Thầy là Chúa, là Thầy mà còn rửa chân cho anh em thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau”. </p>



<p>Mỗi dịp đại lễ Đức Mẹ Măng Đen, người ta không khỏi ngỡ ngàng trước một vị giám mục cao niên, cúi xuống nhặt từng vỏ kẹo bị vứt ra đường, cho vào thùng rác. Ở cương vị của một giám mục, thật khó để cúi xuống nhặt từng vỏ kẹo, từng tàn thuốc lá mà người ta dùng xong vứt bừa bãi. Vậy mà ngài đã làm. </p>



<p>Ngài làm việc đó không phải để làm kiểu cho người ta chụp hình mà để làm gương cho con cái: Giám mục nhặt rác cho anh chị em được thì anh chị em cũng phải biết nhặt rác lên mà bỏ vào thùng, ít ra là giữ môi trường sạch đẹp. </p>



<p><strong>Giám mục&#8230; đốt nhà:</strong> Ở vùng đất truyền giáo này, chuyện xây nhà nguyện, cách riêng là vùng dân tộc thiểu số, gặp phải khó khăn trăm bề. Để xây được nhà nguyện mới, buộc phải phá nhà nguyện cũ. Nhưng nhà nguyện đã được dâng hiến cho Thiên Chúa nên không ai dám phá. </p>



<p>Vì thế, sau khi hoàn thành Giáo xứ Tea Long, một giáo xứ của người Xê Đăng, theo lời cam kết, Đức cha Micae giương cao ngọn đuốc châm lửa vào nhà nguyện cũ như một lễ toàn thiêu dâng lên Thiên Chúa. Ngọn lửa thể hiện ý chí kiên trung sắt đá của một đức tin vững vàng chấp nhận đau thương. </p>



<p>Bây giờ ngoại đã nghỉ hưu. Giáo phận đã có chủ chăn mới, một vị giám mục hiền lành và khiêm nhường. Thế nhưng Đức cha Micae vẫn làm việc không ngừng nghỉ, làm một cách thầm lặng nhất. </p>



<p>Một con người vĩ đại không phải họ làm những điều vĩ đại mà họ đã làm những điều tầm thường nhất bởi tất cả lòng yêu mến tha nhân. Và Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh là một người như thế.  </p>



<figure class="wp-block-table"><table class="has-subtle-pale-green-background-color has-background"><tbody><tr><td><em>Đức cha Micae còn là một giám mục quý ơn gọi. Ngài đã vun đắp nhiều cho ơn gọi tận hiến trong giáo phận. Ngài đi đến đâu, cũng kêu gọi các dòng tu lên phục vụ trên cánh đồng truyền giáo Tây Nguyên. Có lẽ vì thế mà hiện tại mà có nhiều dòng tu hiện diện ở Giáo phận Kontum. </em><br></td></tr></tbody></table></figure>



<p><strong>TÂM NGỌC </strong></p>



<p><a href="https://donghanh.vn/duc-cha-nguyen-van-ban-cong-doan-la-noi-thanh-loc-thanh-ca/">&gt;&gt; Đức cha Nguyễn Văn Bản: Cộng đoàn là nơi thanh lọc thánh ca </a></p>
<p>The post <a href="https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/">Vị Giám mục nhặt rác</a> appeared first on <a href="https://donghanh.vn">Đồng Hành</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://donghanh.vn/vi-giam-muc-nhat-rac/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
